Thuở nào quen nhau

Ta ngây ngất một hương thơm tình muộn
Nhớ thuở nào áo trắng tựu trường bay
Trống khai giảng ống quần dây xích cuốn
Xe đạp buồn đứng đợi biết nhờ ai

Trong sâu thẳm mắt chực chờ lệ đỗ
Người đi qua chợt đắm đuối chẳng mời
Chân đứng lại, gối quỳ tay nói hộ
Sửa xe rồi trống lại điểm giờ chơi

Vui trễ học ta đèo ai dạo phố
Em ngại ngùng mắc cỡ buổi làm quen
Ta rạo rực bàn tay đan bỡ ngỡ
Thuở học trò tập tễnh nói tình yêu

Cơn nắng ấm ghẹo tình đôi má ửng
Ngọn gió đùa sợi tóc xỏa bờ vai
Thương nhớ lắm tuổi vui buồn lấp lửng
Tưởng dại khờ thế giới chỉ còn hai.
Thơ: Trường Sơn

Chia sẻ:
Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *