Thơ chế vui về sơn tinh thủy tinh hót nhất

Tuyển chọn những bài thơ chế truyện cổ tích Sơn Tinh – Thủy Tinh mới nhất, xin mời các bạn cùng thư giãn vui vẻ!

SƠN TINH – THỦY TINH

Tác giả: Sóng Xô Bờ

Đời vua 18 Hùng Vương
Có nàng công chúa Mị Nương tuyệt trần
Bấy giờ đến tuổi thành thân

Vua cha tuyển gấp phu quân cho nàng

Tây Âu sứ giả vừa sang
Đem theo sính lễ bạc vàng trầu cau
Lạc Hầu hội ý với nhau

Khuyên vua cho hắn hôm sau hãy vào

Nghe đồn vua đó tuổi cao
Tính như ác bá, cường hào hung hăng
Vậy thì không thể môn đăng

So qua hậu đối sao bằng được đây

Vua nghe văn võ giãi bầy
Cũng đưa trả lễ nhưng đầy âu lo
Bởi vì vận nước cam go

Tây Âu từ đấy thập thò ngoại xâm

Thời gian đi cứ lặng thầm
Hai chàng kia đến, tuổi tầm trung niên
Một người ở núi Tản Viên

Gọi là thánh tản tên liền Sơn Tinh

Sơn Tinh hét lớn giật mình
Chỉ đâu đồi núi, thình lình mọc ngay
Bên rừng voi hổ quạ bay

Thật không tưởng tượng phép hay lạ kì

Một người nữa đến đọ thi
Thuỷ Tinh thần nước, tức thì gọi mưa
Phép tiên chàng cũng có thừa

Hô vang sấm sét, nước vừa dâng lên

Thuồng luồng cá nổi hai bên
Vua xem khó xử cho nên nói rằng
Ta nêu sính lễ công bằng

Ai đem tới trước, khi trăng khuất rừng

“Bao gồm trăm tệp bánh chưng
Trăm cân gạo nếp, đong đừng bớt ra
Voi to đủ chín cặp ngà

Gà đen chín cựa, ngựa già một đôi”

Được thì ta gả con thôi
Đừng nên oán trách để rồi hận nhau
Mới vừa rạng sáng hôm sau

Sơn Tinh mang lễ đủ màu hồi kinh

Hân hoan pháo nổ linh đình
Rước dâu xây một mối tình phu thê
Tới khi kiệu rước ra về

Thuỷ Tinh mới đến ê chề đắng cay

Hét to trợn mắt cau mày
Đem quân đuổi giết chỉ tay lên trời
Cá tôm cua tép ngoài khơi

Thuồng luồng kéo đến mưa rơi ào ào

Sơn Tinh vẫn chẳng làm sao
Đưa tay hoá phép núi cao chặn dòng
Nước nhiều núi cũng chặn xong

Thuỷ Tinh ôm hận trong lòng rút quân

Hàng năm tháng 6 trung tuần
Thường dâng nước lũ người dân khổ nhiều.

SƠN TINH – THỦY TINH

Tác giả: Sở Lưu Hương

Đời thứ 18 vua Hùng
Có cô con gái vô cùng dễ thương
Một hôm nàng ngủ trên giường

Mộng du đi tận lên đường núi cao

Sáng dậy tỉnh giấc chiêm bao
Thì nàng đã lạc vào sâu trong rừng
Thú hoang nàng sợ hãi hùng

Ngồi khóc rồi gặp người hùng Sơn Tinh

Sơn Tinh đưa mắt lên nhìn
Thú hoang lùi bước tình hình đổi thay
Mị Nương ngủ lại hai ngày

Rồi chào tiễn biệt vẫy tay ra về

Khi nàng bước đến bờ đê
Được quân lính đón rước về hoàng cung
Tháng sau kén rể vua Hùng

Hai chàng đến dự vô cùng đẹp trai

Thủy Tinh bóng bảy bên ngoài
Sơn Tinh đóng khố mảnh mai che người
Nhà vua nhếch mép lên cười

Con ta phải gả cho người giàu sang

Thế nên tức tốc vội vàng
Đặt ra sính lễ cao sang khó tìm
Gồm trăm gạo nếp trắng tinh

Hai trăm bánh cưới lung linh sắc màu

Thuồng luồng cửu thủ đáy sâu
Ngọc trai cửu sắc đủ màu phát quang
Thủy Tinh kiếm quá dễ dàng

Sáng sau mang đến rước nàng về dinh

Lặng nhìn về phía Sơn Tinh
Nhận ra người đã cứu mình hôm xưa
Mị Nương chạy đến nhà vua

Thủy Tinh con gái không ưa gã này

Rồi nàng chạy đến nắm tay
Sơn Tinh và nói anh này con yêu
Vua cha vì quá nuông chiều

Nên đành bội ước nhiều điều thị phi

Thủy Tinh tức chẳng chịu đi
Quyết tâm lấy Mị để y vừa lòng
Sơn Tinh liền bảo đừng hòng

Mị nương đã chọn một lòng với ta

Khuyên mi giờ hãy tránh xa
Kẻo không đừng trách chúng ta vô tình
Nói xong nổi trận lôi đình

Biển dâng nước lũ Thủy Tinh vui cười

Sơn Tinh lấp đất núi dời
Hai bên giao chiến liên hồi cả năm
Sau rồi sức lực giảm dần

Thủy Tinh quyết định lui quân trở về

Sơn Tinh rước vợ về quê
Mỗi năm giao chiến nước đê lại tràn
Khắp nơi dân chúng lầm than

Viết nên sự tích truyền ngàn năm sau

Kết cục mưa lũ dâng sâu
Cũng vì hai gã đánh nhau vì tình.

Tags: ,
Chia sẻ:
Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *