Là Tại Mùa Thu, Tại Một Chiều Thu Vắng Nắng

Thế là sự rạo rực của những buổi thu đầu không còn nữa, ta dần quen với việc ngắm nhìn những chiều buồn se lạnh, mặc lòng bâng khuâng với mớ hình ảnh thuở nào, ta hát vu vơ trên con đường làng quê yên ả rồi mỉm cười với những chú trâu ăn no đang nằm suy tư bên bờ đê…

Là Tại Mùa Thu, Tại Một Chiều Thu Vắng Nắng

Nhiều lúc lòng bỗng quên đi rồi tự hỏi mình hôm nay sao buồn thế nhỉ, lá lác đác rơi bên dưới cội tre già rồi khẽ rơi ngang qua vai ta vì những cơn gió thu chiều buồn bã, dường như trời thiếu nắng nên những làn mây cũng mệt mỏi chẳng buồn trôi, cứ thế rồi dẫn lối cho một điều gì đó xuyên suốt vào tim làm ta xôn xao muốn nhìn thấy một nụ cười xa lắc, một ánh mắt hiền thân thuộc, phải mất một lúc trầm ngâm để gỡ những rối ren nơi con tim, ta mới à lên một tiếng: “mùa thu…!”

Vì hôm nay là chiều mùa thu, nên ta mới ngẩn ngơ nhìn về cuối chân trời đó rồi tự hỏi rằng không biết giờ này em đang làm gì, liệu có khỏe không, bởi lâu rồi đâu có những dòng tin thăm hỏi. Cũng vì hôm nay mùa thu mà những nỗi nhớ bâng quơ chợt rơi đầy như những chiếc lá tre mệt mỏi, làm ta thổn thức rồi lại buồn phiền, làm ta đau như những ngày đầu xa nhau…

Cũng tại hôm nay mùa thu, hôm nay không nắng, ta lại một mình với vạt áo mỏng manh nên lòng thấy lạnh rồi thèm có một vòng tay để xua bớt đi chút gió chiều, là vì hôm nay hoàng hôn nắng lại ngủ quên, để một mình ta bơ vơ giữa sự cô đơn lạ lẫm, và vì hôm nay chiều thu không nắng, nên sâu trong lòng ta nghe đâu đó tí tách tiếng mưa

Đâu phải ta chưa quên, ta đâu thiết gì một dáng hình người dưng trên dòng đời tấp nập, chỉ là tại hôm nay mùa thu, tại hôm nay chiều thu và tại hôm nay là một chiều thu âm u, vắng nắng.

Chứ ta quên, ta đã quên rồi! Ta đã không còn nhớ đến từ lâu…

Theo: ocuaso.vn

Tags: , , , ,
Chia sẻ:
Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *