Ai Bảo Đợi Chờ Là Hạnh Phúc?

Người ta bảo, đợi chờ là hạnh phúc, có lẽ vậy thật, nhưng chỉ khi ta biết được điều mình chờ đợi chắc chắn sẽ đến, ta chỉ việc đợi trong sự hồi hộp, mong chờ… vậy thì đúng là hạnh phúc thật, tôi biết cảm giác đó.

Còn chờ đợi mà không biết điều mình đang đợi có đến hay không, đợi trong sự thấp thỏm và một niềm hi vọng mỏi mòn, yếu ớt thì sao nhỉ? – Và tôi đang chờ đợi một điều như vậy!

Là hằng đêm, một mình với sự cô đơn và mong chờ một tin nhắn của ai đó, gạt tàn cứ đổ lại đầy, những trang vở cứ nhòe đi vì những hạt nước từ đâu rơi xuống. Là một mình trong căn phòng mờ khói, mở toang cửa sổ để cảm thấy một chút lành lạnh trời đêm, để ánh trăng khuya soi vào mái tóc ta xơ rối, là chỉ biết ngồi thẩn thờ suy nghĩ mông lung, cố đẩy đi cảm giác trống rỗng đang ngự trị nơi cõi lòng.

Tâm Sự: Ai bảo đợi chờ là hạnh phúc …. ?

Là tự an ủi mình bằng những điều mơ mộng xa xôi, dẫu biết mọi chuyện đã rồi, nhưng lòng đâu thể thôi mong nhớ, nằm trăn trở rồi gác tay lên trán mơ về những chuyện hôm nao. Là mỗi lúc mưa về, ngồi trong nhà mà ta thấy cõi lòng ướt lạnh, nhìn mưa ngơ ngẩn rồi đọc lại những tin nhắn tự cái thuở nào, nghe nhói một chút gì trong tiềm thức, nhưng không rõ ràng, nhưng ta chờ, thì vẫn cứ chờ thôi!

Và là khi ta ghét mùa thu một cách kỳ lạ, nhưng trong ta chỉ còn lại mùa thu – mùa của chia ly!

Vậy đấy, ghét thu, nhưng trong sâu thẳm, chỉ còn mùa thu bên cạnh ta thôi, thử hỏi còn điều gì kinh khủng hơn vậy nữa? Ừ thì ta chờ, nhưng điều ta đang đợi có tới không? Hay ta đợi một điều gì không có? Đợi sự hão huyền bằng cả trái tim trong tận cùng hi vọng, để trong sâu thẳm, ta chẳng còn nhìn được tương lai, bước tới một bước có được không khi ta đang quay đầu nhìn lại ?

Ôi, ta đang đợi, ta đang chờ đấy thôi! Vậy, ai bảo đợi chờ là hạnh phúc? Nếu như vậy là hạnh phúc, thì có lẽ ta là người hạnh phúc nhất thế gian…

Theo ô cửa sổ

Tags: ,
Chia sẻ:
Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *