Giải pháp cho một ngày không may

Giải pháp cho một ngày không may

Những cách thức để vực dạy chính mình
Những khi gặp khó khăn, bị căng thẳng, còn gì tuyệt hơn nếu có những giải pháp giúp ta vượt qua, đồng thời làm nền tảng để cuộc sống trở nên dễ dàng hơn. Bạn vừa bị một cú sốc tình cảm, gặp nhiều trở ngại trong công việc, kết quả học tập không tốt như kỳ vọng, xe cộ đi lại khó khăn, con cái không ngoan ngoãn… Dù là trong tình huống nào, hãy nhớ rằng bạn không đơn độc và những chuyện không mong muốn có thể xảy đến với bất kỳ ai.
Dưới đây là chuỗi giải pháp dành cho bạn mỗi khi rơi vào những tình cảnh bế tắc như thế. Hãy hít thật sâu và bắt đầu quan tâm đến bản thân:  

– Gọi điện thoại cho bạn bè. Chia sẻ những vấn đề của bản thân. Một người bạn cởi mở, sẵn Lắng lắng nghe sẽ tạo những ảnh hưởng rất khác biệt. Đôi khi ta cảm thấy không muốn “xả” hết vào người khác, nhưng chẳng lẽ bạn không muốn bạn bè cũng sẽ gọi cho bạn khi họ cần tâm sự?

Giải pháp cho một ngày không may

– Ghi nhật ký. Đẩy mọi suy nghĩ ra khỏi đầu bằng cách trải lòng mình lên trang giấy.

Đọc Thêm Đọc Thêm

Cách bình tâm của một thằng ngốc

Cách bình tâm của một thằng ngốc

Tôi kể câu chuyện trước cho một nhóm khán giả vào một tối thứ Sáu nọ ở Perth. Sáng Chủ nhật sau đó, một phụ huynh giận dữ kể tội của tôi, vì rằng đêm trước ông cùng với cậu con trai tuổi teen của mình đến nghe tôi nói chuyện về thì tối thứ Bảy sau đó, cậu bé muốn đi chơi với bạn bè. Ông bố hỏi: “Thế con làm bài tập chưa đấy?“. Cậu bé đáp: “Ajahn Brahm đã dạy chúng ta tối hôm qua rồi còn gì, bố; rằng những gì đã làm thì đã xong! Tạm biệt bố!”.
Tuần sau đó tôi lại kể một câu chuyện khác. Hầu hết người dân Úc đều có một khu vườn trong nhà, thế nhưng không mấy ai biết cách làm thế nào để tìm thấy sự bình yên trong chính khu vườn của mình. Với hầu hết mọi người, khu vườn chỉ là một nơi khác để họ làm việc. Do đó, tôi động viên những ai có vườn hãy nuôi dưỡng vẻ đẹp của nó bằng cách bỏ công ra một chút và nuôi dưỡng trái tim họ bằng cách hãy ngồi lặng im trong vườn, tận hưởng quà tặng của thiên nhiên.

Cách bình tâm của một thằng ngốc

Kẻ ngốc đầu tiên nghĩ rằng đó là một ý tưởng vui vẻ, hay ho. Thế là trước tiên anh ta quyết định gạt bỏ mọi công việc lặt vặt sang một bên để tận hưởng vài phút giây bình yên trong vườn. Suy cho cùng thì đám cỏ cũng cần phải cắt, hoa cũng cần được tưới nước, lá cần được gom lại, những bụi cây cần được xén tỉa và lối mòn cần được quét dọn… Dĩ nhiên là những công việc lặt vặt đó cũng ngốn hết thời gian rảnh rỗi của anh ta, thậm chí còn làm không xuể. Công việc do vậy sẽ chẳng bao giờ hoàn tất, và anh ta cũng chẳng bao giờ có được vài phút bình yên, thư thả. Có bao giờ bạn để ý thấy rằng theo văn hóa của chúng ta, chỉ có trong nghĩa trang ta mới tìm thấy những người được “yên nghỉ”?
Kẻ ngốc thứ hai nghĩ rằng mình thông minh hơn người đầu tiên. Anh ta dẹp sang một bên tất cả cào cỏ, thùng tưới và ngồi yên trong vườn đọc tạp chí đăng những tấm hình đẹp đẽ về thiên nhiên trên giấy bóng. Nhưng đó chỉ là thưởng thức tạp chí chứ không phải tìm thấy sự bình yên trong khu vườn.

Đọc Thêm Đọc Thêm

Công việc thời vụ

Công việc thời vụ

Công việc thời vụ

Tối thứ Năm tuần trước, có hai chàng trai trẻ túng quẫn đến trước cửa nhà tôi. – Tụi cháu túng quẫn quá! – Họ bảo.
Nhưng trông chúng chẳng có vẻ gì là đang túng quẫn cả. Chúng ăn mặc gọn gàng và sạch sẽ với quần jeans, áo thun, đi giày tennis và đội mũ bóng chày. 
Hóa ra, nguồn gốc của sự tuyệt vọng này chính là “Tụi cháu mới 15 tuổi”. Chúng muốn tìm một công việc để làm thêm vào mùa hè nhưng không ai thuê, vì chúng chưa đủ 16 tuổi.
Một cậu nói: – Mười lăm tuổi chưa đủ điều kiện để được đi làm.  Tuổi 15 đúng thật là cái tuổi “lập lờ”, thời kỳ chuyển giao giữa trẻ vị thành niên và tuổi trưởng thành. Tôi hỏi chúng: – Vậy các cháu túng thiếu đến đâu? – Túng thiếu ghê lắm. Tụi cháu sẽ làm bất cứ việc gì để có tiền.

Đọc Thêm Đọc Thêm

Sức mạnh của sự sáng tạo

Sức mạnh của sự sáng tạo

Sức mạnh của sự sáng tạo

Hầu hết chúng ta chấp nhận tất cả những điều mình đã biết như một thực tế không thể thay đổi. Chúng ta quá quen thuộc với những điều hiện hữu quanh mình, đến nỗi chẳng bao giờ nhìn lại nhận thức của mình để thấy rằng quan niệm về cuộc sống của chúng ta đã bị bó hẹp trong những gì mà ta hằng tin tưởng.
Do đó, chúng ta thường cảm thấy bế tắc khi rơi vào những tình huống bất lợi. Chúng ta đau khổ, và rồi chấp nhận sống với thực tế đó. Dù trong lòng vẫn luôn ao ước có thể thay đổi được nó nhưng chúng ta lại không tin rằng mình có thể làm được điều ấy. Thế là mặc cho những ước mong và khát khao đến cháy lòng, nhiều người vẫn tin rằng không có sự lựa chọn nào khác mà đó chính là cuộc sống mình phải chấp nhận.
Chúng ta không biết, hay đã quên đi rằng trong mỗi người đều có một khả năng sáng tạo mạnh mẽ. Nó như một dòng chảy tiềm ẩn có thể tạo nên mọi điều trong thế giới này, cả vô hình lẫn hữu hình. Cũng chính khả năng này nuôi dưỡng những khát vọng, suy nghĩ và niềm tin, từ đó phản ánh sức mạnh nội tại của mỗi người. Khi có niềm tin, chúng ta sẽ sáng tạo được rất nhiều điều. Có thể nói, niềm tin tạo cho con người một nguồn cảm hứng sáng tạo vô tận.

Đọc Thêm Đọc Thêm

Đôi giày trắng nhỏ bé

Đôi giày trắng nhỏ bé

Đôi giày trắng nhỏ bé

Đứa con gái bé nhỏ mới mười tháng tuổi của tôi choàng tay ghì chặt cổ mẹ, áp đôi má giàn giụa nước mắt vào ngực tôi, cố gắng thoát khỏi vị bác sĩ – người vừa thực hiện xong một cuộc kiểm tra sức khỏe khiến con gái tôi vô cùng đau đớn. Vị bác sĩ tốt bụng này đã khuyên tôi hãy yên tâm, nhưng những lời ông nói chỉ có tác dụng trấn an chứ không giúp được gì hơn và tất cả những gì tôi có thể làm là cố kiềm nén những giọt nước mắt chỉ chực trào ra trong khi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc tơ vàng hoe của con gái. Con bé sinh ra đã không có khớp xương háng, và vấn đề là căn bệnh được phát hiện quá trễ.
Bác sĩ nói: “Tôi đề nghị cần phải bó bột cho bé trong hai năm, sau đó phải chịu phẫu thuật ít nhất là một lần. Khi đó, chúng tôi sẽ xác định xem cô bé có thể đi lại bình thường hay không. Nhưng nhiều khả năng cô bé sẽ đi đứng nặng nề và đau đớn”.
Vấn đề ở đây chính là thời gian, cần phải tiến hành chữa trị ngay cho bé trước khi tình hình xấu thêm. Nhưng hoàn cảnh của tôi bi đát hơn nhiều so với những gì bác sĩ biết: đó là chi phí điều trị vượt quá khả năng của vợ chồng tôi. Rõ ràng tôi sẽ không bao giờ gặp vị bác sĩ này thêm lần nữa.

Đọc Thêm Đọc Thêm

Công việc thời vụ

Công việc thời vụ

cong-viec-thoi-vu
Tối thứ Năm tuần trước, có hai chàng trai trẻ túng quẫn đến trước cửa nhà tôi.
– Tụi cháu túng quẫn quá! – Họ bảo.
 
Nhưng trông chúng chẳng có vẻ gì là đang túng quẫn cả. Chúng ăn mặc gọn gàng và sạch sẽ với quần jeans, áo thun, đi giày tennis và đội mũ bóng chày.
 
Hóa ra, nguồn gốc của sự tuyệt vọng này chính là “Tụi cháu mới 15 tuổi”.
Chúng muốn tìm một công việc để làm thêm vào mùa hè nhưng không ai thuê, vì chúng chưa đủ 16 tuổi.
 
Một cậu nói:
– Mười lăm tuổi chưa đủ điều kiện để được đi làm.
Tuổi 15 đúng thật là cái tuổi “lập lờ”, thời kỳ chuyển giao giữa trẻ vị thành niên và tuổi trưởng thành.
Tôi hỏi chúng:
– Vậy các cháu túng thiếu đến đâu?
– Túng thiếu ghê lắm. Tụi cháu sẽ làm bất cứ việc gì để có tiền.
Lựa chọn cuộc sống

Lựa chọn cuộc sống

Lựa chọn cuộc sống

Tôi đã bỏ ra gần 20 năm trong cuộc đời mình chỉ để suy đi nghĩ lại hai việc: tiếp tục hút thuốc hay cố gắng từ bỏ thói quen này. Đấy là một cái vòng lẩn quẩn mà tôi không tài nào thoát khỏi được. Khi cưới Cassie cách đây 10 năm, tôi vò nát gói thuốc và thề rằng sẽ không bao giờ hút nữa. Khi chúng tôi mua căn nhà đầu tiên cách đây tám năm, tôi lặp lại lời thề bằng cách vứt bao thuốc xuống đất, lấy gót giày đạp nát mới thôi.

Lựa chọn cuộc sống

Khi con trai tôi _ Cole _ chào đời cách đây năm năm, tôi đã thẳng tay vứt những điếu thuốc vào thùng rác. Rồi khi con gái Olivia được sinh ra ba năm sau đó, lại thêm một gói thuốc nữa bị quẳng đi không thương tiếc.

Đọc Thêm Đọc Thêm

Vì sao của tôi

Vì sao của tôi

Vì sao của tôi

Đầu tôi gục xuống ngay giữa trang sách toán đang để mở. Có lẽ những kiến thức này sẽ thấm dần vào trí óc tôi. Tôi bắt đầu nghĩ rằng đó là hy vọng duy nhất giúp tôi học được môn này. Tôi có cảmgiác như mình đang ở trên một hành tinh khác. Sao điều này lại có vẻ lạ lẫm với mình thế này? Trong tất cả các môn mà tôi đã học ở đại học cho đến nay, chỉ có môn này là tôi không tài nào hiểu nổi. Thậm chí tôi còn không thể sắp xếp được thời khóa biểu học tập cho hợp lý. Làm sao bây giờ? Tôi tự hỏi, đầu cứ gục xuống bàn như thế ngay giữa lớp học.

Vì sao của tôi

Khi ngẩng đầu lên, tôi vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy một mảnh giấy nhỏ dán dính vào chùm tóc trước trán mình. Trên đó còn có một bức vẽ xinh xắn. Tôi quay sang anh bạn ngồi bên cạnh, anh ta bật cười và với tay gỡ mảnh giấy khỏi tóc tôi.

Đọc Thêm Đọc Thêm

Thiên đường trên mặt đất

Thiên đường trên mặt đất

Thiên đường trên mặt đất

Thiên đường trên mặt đất

Hiếm khi thời tiết của một buổi sớm tháng Mười lại ấm áp như hôm ấy. Đây có lẽ là món quà mà Thượng đế muốn ban tặng cho những người dân sinh sống ở vành đai tuyết của Michigan trước khi đội binh hùng mạnh của thần băng giá kéo đến. Trong hộp quà kỳ diệu ấy chứa đựng bầu không khí ngát thơm và những làn gió hây hẩy. Tôi cùng Rick – một người bạn thân lâu năm – đi dạo trên một con đường gần nhà tôi. Cả hai trò chuyện về vụ thu hoạch bắp vừa qua và việc những chiếc lá của mùa thu vẫn còn lưu luyến chưa chịu lìa cành.
Đang đi thì đột nhiên Rick khựng lại. – Này! Chúng ta đi đến hồ Michigan(1) (1) Hồ Michigan: Một trong 5 hồ lớn của Bắc Mỹ (diện tích 58.016 km2 ), tiếp giáp với các bang, từ tây sang đông của nước Mỹ, như sau: Wisconsin, Illinois, Indiana và Michigan. Từ “Michigan” ban đầu được sử dụng để chỉ bản thân hồ, và người ta tin rằng nó có gốc từ tiếng mishigami của thổ dân Indian Ojibwa, có nghĩa là “đại hồ”. Vì hồ quá rộng nên trông chẳng khác gì biển. nhé. – Anh bạn tôi hồ hởi đề nghị.
Tôi thật sự phấn khởi khi nghe lời đề nghị của Rick. Cả hai chúng tôi biết rất rõ địa danh “hồ Michigan” có tác động kỳ diệu đối với mỗi người như thế nào. Chỉ nghĩ đến việc được ra biển đã khiến lòng tôi lâng lâng bao cảm xúc tuyệt diệu. Chúng tôi nhanh tay chuẩn bị vài thứ gọn nhẹ cho bữa trưa, gồm có bánh mì kẹp cá ngừ, khoai tây chiên, rồi lấy vội hai chiếc áo choàng và xuất phát. Sau nửa giờ lái xe về hướng Tây, chúng tôi đi đến bên bờ hồ Michigan.

Đọc Thêm Đọc Thêm

Hãy tin rằng bạn có thể

Hãy tin rằng bạn có thể

Hãy tin rằng bạn có thể

“Đến giờ tập luyện rồi”, tôi gọi lớn. Bọn trẻ cười rúc rích rồi xếp hàng thẳng tắp trước những tấm thảm xanh. Megan lê những bước chân nặng nề và lẳng lặng đứng vào phía cuối hàng. Cô bé mới chỉ tám tuổi, bằng tuổi tôi khi tôi mới bắt đầu làm quen với các bài tập nhào lộn.

Hãy tin rằng  bạn có thể

Tôi cho cả lớp khởi động bằng bài tập uốn người, nhào lộn nhiều vòng liên tục và giữ thăng bằng trên hai tay. Bọn trẻ đã rất thuần thục bài tập này từ nhiều tháng trước đây. Đã có hai bé gái và một bé trai có thể tự nhào lộn ngược ra phía sau trong khi Megan vẫn phải tập giữ thăng bằng trên hai tay và việc nhào lộn có thể sẽ phải mất thêm một thời gian nữa.

Đọc Thêm Đọc Thêm