Con yêu mẹ lắm ..

82

Khi còn nhỏ có những điều ta không hiểu nổi. Lớn khôn rồi ta mới chợt nhận ra những điều sâu lắng ẩn đằng sau. Nhận ra được điều ấy nước mắt tự nhiên lăn dài trên má. Rồi thầm lặng nói lên lòng biết ơn và thương yêu. Mẹ ơi “con yêu mẹ lắm“
Khi còn nhỏ tôi là một chú bé hồn nhiền vui chơi và hay đùa nghịch. Tuy là một chú bé thích nô đùa nhưng tôi vẫn rất nhạy cảm với những gì đang xảy ra xung quanh có vẻ khác với bình thường. Tôi thấy mình cũng có một trí nhớ tốt. Tôi hầu như nhớ tất cả những gì tôi thấy ngạc nhiên và thích thú. Chắc có lẽ mọi người cũng vậy. Điều gì làm cho mình ấn tượng thì mình sẽ nhớ lâu thôi.

Và điều làm cho tôi ấn tượng là trong bữa cơm gia đình. Mỗi khi mẹ tôi ăn cá, mẹ tôi chỉ ăn cái đầu thôi. Khi còn nhỏ tôi thật sự không thích ăn đầu cá. Đầu cá đâu có gì đâu ngoài xương. Vậy mà tôi thấy mẹ tôi ăn rất ngon. Vì tò mò nhiều lần như vậy nên có lần tôi hỏi mẹ tôi “ tại sao mẹ chỉ ăn đầu cá không thôi vậy?“ mẹ tôi chỉ mỉm cười và trả lời tôi “ bởi vì đầu cá ngon“. Còn tôi thì chưa khám phá ra đầu cá ngon ở chỗ nào. Câu trả lời của mẹ tôi thật sự không thõa mãn tôi khi đó.

Do nhà tôi ở ngay ngã ba đường quốc lộ, lại ở gần đường nên có để một xe nước mía bán cho khách đi đường. Trưa hôm đó trời hè oi bức, nắng nóng. Uống một ly nước mía sẽ làm cho cơ thể mát dịu biết bao. Và may mắn là ngày hôm đó quán nước mía của gia đình tôi được cả một đoàn xe dừng lại mua. Chỉ một buổi sáng thôi mà bán hết cả hai bó mía. Chiều hôm đó buổi ăn nhà tôi khác mọi khi. Có nhiều thịt hơn, nhiều cá hơn.

Và lần đầu tiên tôi thấy mẹ tôi không ăn đầu cá. Chợt trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc bồi hồi khó tả. Tôi đã hiểu. Tôi đã hiểu vì sao mẹ chỉ ăn đầu cá. Khi đó nhà tôi không phải là một gia đình khá giả. Thỉnh thoảng còn phải đi mượn gạo của hàng xóm, do đó được ăn một bữa ăn ngon với thịt, cá thật là hiếm hoi. Các con của mẹ thì đông. Mẹ ăn phần khó ăn nhất để nhường cho các con của mẹ những phần ngon. Tình thương của mẹ tôi cũng những các bà mẹ việt nam khác bao la vậy đó. Tảo tần sớm hôm, làm lụng vất vả để chăm lo cho gia đình, tuy vậy có gì tốt có gì ngon cũng đều nhường cho chồng, cho con.

Khi hiểu ra bí mật vì sao mẹ chỉ ăn đầu cá thôi thì hai dòng nước mắt tôi cứ chảy. Có ai hỏi tôi vì sao lại khóc, tôi chỉ nói có con vật gì đó bay vào mắt thôi.

Một người như thế nào được gọi là giàu. Với tôi tôi thấy mình là người giàu có nhất rồi. Tôi thấy mình giàu có bởi vì món quà mà thượng đế ban cho tôi vẫn còn. Mẹ vẫn còn bên tôi. Du bây giờ tôi ở xa mẹ. Nhưng mỗi khi muốn nghe giọng nói đầy thương yêu của mẹ tôi vẫn còn có cơ hội. Tôi biết mẹ không bao giờ mong muốn gì hơn là được nhìn thấy những đứa con của mình lớn lên, trưởng thành và sống hạnh phúc. Vì vậy càng thương mẹ, tôi lại càng phải sống hạnh phúc. Bởi vì tôi biết khi tôi có niềm vui và hạnh phúc thì mẹ cũng sẽ có niềm vui và hạnh phúc.

Viết tới đây tôi chợt nhớ đến bài thơ mà thầy tôi đã trích dẫn trong đoản văn Bông Hồng Cài Áo..

Năm xưa tôi còn nhỏ
Mẹ tôi đã qua đời
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi
Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Để dòng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi
Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Mất cả một bầu trời.

Trong bài thơ tác giả có nói rằng mất mẹ là mất cả bầu trời. Và tôi thấy mình thật hạnh phúc vì bầu trời thương yêu, dịu ngọt của tôi vẫn đang còn đó. Và tôi nguyện sẽ nuôi lớn tình thương của mẹ trong tôi lớn hoài lớn hoài theo năm tháng, để mẹ mãi bất tử trong tôi. Nếu chỉ có một câu thôi để nói với mẹ thì tôi sẽ nói “con yêu mẹ lắm “. Con hạnh phúc vì con còn có Mẹ

Nếu anh hỏi tôi nên nói gì với mẹ
Để khi nghe môi mẹ sẽ mỉm cười
Ánh mắt mẹ như hoa trong vườn sẽ nở xinh tươi
Nói rằng “tôi thương Mẹ”
Nhưng con nào mà chẳng thương mẹ!
Và mẹ nào lại chẳng thương con
Bao năm trường vất vả mẹ nuôi con khôn lớn
Ơn nghĩa sinh thành như núi cao biển rộng
Lòng mẹ một đời chẳng quản nắng mưa
Gót chân còn cũng bởi vì ” Con còn có Mẹ” ..
Nói gì với mẹ?
Tôi lắng nghe trái tim mình đang thổn thức
Tôi không phải là một kẻ lang thang hay một tên cùng tử
Tôi có một kho tàng quí báu: đó là mẹ
Khi còn được nghe tiếng của mẹ
Nên biết sang giàu chỉ một câu
Nói gì với mẹ?
Nói sao cho hết ơn sâu nghĩa dày

Thầy tôi đã từng dạy: “một ngày nào đó anh hãy đến bên mẹ”
Anh hỏi mẹ rằng “mẹ có biết không?”
Rồi như anh mong đợi
Mẹ trả lời “biết gì?”
Khi ấy anh nói “mẹ có biết là con thương mẹ nhiều lắm không”
Phút giây ấy bầu trời sẽ lộng gió
Mẹ mỉm cười như trăng vàng sáng tỏ
Hạnh phúc nào bằng khi thấy con lớn ngoan
Ánh trăng vàng chiếu sáng cõi nhân gian
Và con hạnh phúc bởi vì còn có Mẹ …


Leave a Comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *